Di tích lịch sử – văn hóa và danh lam thắng cảnh là tài sản vô giá của quê hương, phản ánh truyền thống đấu tranh dựng nước, giữ nước, đời sống văn hóa tinh thần và bản sắc của cộng đồng các dân tộc trên địa bàn tỉnh An Giang. Việc bảo vệ, giữ gìn và phát huy giá trị di tích không chỉ là trách nhiệm của các cơ quan quản lý nhà nước mà còn là nghĩa vụ của mỗi người dân.

Ngày 13/7/2026, Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang ban hành Quyết định số 66/2026/QĐ-UBND về Quy định quản lý di tích lịch sử – văn hóa và danh lam thắng cảnh trên địa bàn tỉnh An Giang. Quy định áp dụng đối với các cơ quan, đơn vị, địa phương, tổ chức và cá nhân có liên quan đến hoạt động quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích trên địa bàn tỉnh.
Theo đó, công tác quản lý di tích phải bảo đảm tuân thủ pháp luật về di sản văn hóa, tăng cường sự phối hợp giữa các sở, ngành và chính quyền địa phương trong bảo vệ, tu bổ, phục hồi và phát huy giá trị di tích. Các di tích được xếp hạng cần được công bố rộng rãi để Nhân dân biết, đồng thời thực hiện cắm mốc giới, xây dựng nội quy và bảo vệ không gian, cảnh quan di tích. Đặc biệt, tổ chức và cá nhân không được tự ý di dời, tu bổ, làm thay đổi hiện trạng di vật, cổ vật, hiện vật thuộc di tích khi chưa được cơ quan có thẩm quyền cho phép. Các hoạt động lễ hội, tín ngưỡng, dịch vụ tại di tích phải phù hợp với thuần phong mỹ tục, bảo đảm an ninh trật tự, vệ sinh môi trường và không làm ảnh hưởng đến yếu tố gốc cấu thành di tích.
Quyết định cũng khuyến khích các tổ chức, cá nhân tham gia xã hội hóa, huy động nguồn lực hợp pháp để bảo vệ, tu bổ, tuyên truyền và ứng dụng khoa học công nghệ trong phát huy giá trị di tích lịch sử – văn hóa. Đây là giải pháp quan trọng nhằm gắn bảo tồn di sản với phát triển du lịch bền vững và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Để góp phần giữ gìn di sản văn hóa quê hương, mỗi người dân cần thực hiện tốt các nội dung sau:
– Bỏ rác đúng nơi quy định, không xả rác bừa bãi trong khuôn viên di tích.
– Hạn chế sử dụng túi ni-lông, đồ nhựa dùng một lần.
– Không đốt vàng mã, nhang đèn quá mức gây khói bụi, ô nhiễm không khí và nguy cơ cháy nổ.
– Giữ gìn cảnh quan, không viết vẽ, khắc tên lên công trình di tích, tượng thờ, cây xanh hoặc các hiện vật.
– Thực hiện nếp sống văn minh, trật tự nơi thờ tự và khu vực công cộng.
Bên cạnh việc bảo vệ môi trường, công tác phòng chống dịch bệnh cũng cần được đặc biệt quan tâm, nhất là tại những nơi tập trung đông người như lễ hội, miếu, đình, chùa, khu danh lam thắng cảnh. Để bảo vệ sức khỏe cho bản thân và cộng đồng, người dân và du khách nên:
– Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc dung dịch sát khuẩn trước và sau khi lễ bái, ăn uống.
– Che miệng khi ho, hắt hơi; hạn chế tiếp xúc gần khi có biểu hiện sốt, ho, đau họng hoặc mắc bệnh truyền nhiễm.
– Sử dụng thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng, bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm.
– Uống đủ nước sạch, không sử dụng thực phẩm ôi thiu, thức ăn bày bán không bảo đảm vệ sinh.
– Chủ động theo dõi sức khỏe, đến cơ sở y tế khi có dấu hiệu nghi ngờ mắc bệnh truyền nhiễm.
Hiện nay, tỉnh An Giang có nhiều di tích tiêu biểu như Khu di tích Óc Eo – Ba Thê, Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng, Miếu Bà Chúa Xứ, Lăng Thoại Ngọc Hầu, Núi Sam,… cùng nhiều đình, chùa và địa điểm lịch sử cách mạng có giá trị đặc biệt về lịch sử, văn hóa và kiến trúc nghệ thuật. Việc giữ gìn môi trường sạch đẹp, thực hiện tốt các biện pháp phòng chống dịch bệnh tại các di tích không chỉ phục vụ nhu cầu tham quan, tín ngưỡng của người dân mà còn góp phần xây dựng hình ảnh An Giang xanh – sạch – đẹp, văn minh, an toàn và thân thiện, thúc đẩy phát triển du lịch bền vững và quảng bá hình ảnh quê hương đến với bạn bè trong và ngoài nước./.
Tú Quân
Khoa TT.GDSK – TT.KSBT An Giang







