|
Ngâm thơ Có những nụ cười tưởng như đã tắt Nụ cười nào từ viên thuốc, mũi tiêm Từ bàn tay người thầy thuốc dịu hiền Đã giành giật với tử thần sự sống |
|
Vọng cổ Màu áo trắng trên vai những người thầy ngày đêm bên giường bệnh, chăm sóc bệnh nhân thao thức suốt canh … 1/ trường. Giành lại niềm vui và cuộc sống phi thường. Cuộc chiến sống còn bên nhiều căn bệnh, kề cận với tử thần từng phút từng giây. Đùm bọc đỡ đần như một người thân, nghị lực vươn lên trong từng hơi thở. Sự sống bệnh nhân tin cậy gởi trao, trách nhiệm lương tâm trong niềm tin chiến thắng. 2/ Lời Bác dạy: “Lương y như từ mẫu”, thầy thuốc mến yêu ơi! hai tiếng mẹ hiền. Sâu thẳm con tim, Người như thần tiên xua đi bao nỗi ưu phiền. Khi cơn đau dày vò với người bệnh, dằn dặt lòng người bao nổi bâng khuâng. Tâm y đức sáng ngời lên ánh mắt yêu thương, mang niềm tin cho bao người vươn lên giành sức sống. Lòng trắng trong với đức độ tài năng, lời Bác dạy không phai mờ một chữ. Công ơn này biết nói gì cho đủ, xin trao tặng người trọn vẹn cả niềm tin. |
|
Trăng thu dạ khúc Hát, hát lên câu dâng tặng Cho người ngày đêm không quảng thân. Thao thức đêm ngày, mưa nắng dạng dài Dù cho khổ nhọc nguy nang. Quyết tâm giành dựt với tử thần cho dân bớt nổi đau. Ôi tấm lòng lương y, cao cả vô ngần. Bao tấm gương ghi tạc, cho đời sau dõi theo |
| (Về vọng cổ câu 6) xin được tri ân tấm lòng người thầy thuốc! đức độ, vinh quang biết mấy nghiệp cứu người!(-). |
|
Sống vui sống khỏe, mãi ơn người Theo lời Bác dạy chuyên cần gì dân Người dân trao gởi niềm tin Làm tròn trách nhiệm vẹn chữ tình ngành giao./. |
Đỗ Minh Thọ – Trung tâm Kiểm soát bệnh tật An Giang







