An Giang có những di tích lịch sử lâu đời mang dấu ấn của một nền văn hoá đặc trưng riêng biệt, vừa có đồng bằng, rừng núi, tài nguyên khoáng sản, lúa nước cổ xưa. Còn là nơi có nhiều cảnh thiên nhiên tươi đẹp, sông nước mênh mông, ruộng đồng bát ngát, núi non kỳ vĩ, rừng tràm xanh ngắt, trù phú về nông nghiệp và thuỷ sản,…An Giang là tỉnh đa dân tộc, tôn giáo, nơi khởi nguồn của Phật giáo Hoà Hảo, Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa. Các dân tộc Kinh, Hoa, Chăm, Khmer sống hoà thuận, từ đó hình thành các giá trị văn hoá phong phú, với nhiều lễ hội dân gian, các làng nghề truyền thống, các công trình kiến trúc độc đáo. Toàn tỉnh có 88 di tích được xếp hạng, trong đó có 02 di tích cấp quốc gia đặc biệt (khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng và Khu Di tích khảo sát cổ Óc eo), 28 di tích cấp quốc gia, 58 di tích cấp tỉnh; còn có bề dầy lịch sử yêu nước, hoạt động cách mạng là vùng đất địa linh nhân kiệt, là mảnh đất trù phú, tươi đẹp luôn là điểm đến thu hút nhiều du khách. Nơi đây mỗi địa danh lại gắn liền với một huyền thoại, trong đó phải kể đến cù lao Ông Hổ thuộc xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh an Giang. Cù lao nằm trên dòng sông hậu, giữa 2 bờ thành phố Long Xuyên và huyện Chợ Mới. Cù lao có 3 mùa lúa xanh tươi tốt, cây trái trĩu cành, không gian thoáng đãng, yên lành, hiền hòa và chính nơi đây sinh ra người cộng sản trung kiên, nhà lãnh đạo kiệt xuất, người con ưu tú của quê hương “Chủ tịch Tôn Đức Thắng”.
Lịch sử sự nghiệp cách mạng vẻ vang nước ta trong thế kỷ XX có sự kiện đặc biệt gắn liền với tên tuổi của Hồ Chí Minh và Tôn Đức Thắng, hai vị Chủ tịch nước kính mến, tiêu biểu cho khối đại đoàn kết dân tộc. Công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Tôn Đức Thắng vô cùng to lớn, vĩ đại. Người dân Việt Nam từ trẻ đến già luôn yêu mến và dành cho hai vị Chủ tịch nước tên gọi rất đặc biệt, đó là “Bác Hồ”, “Bác Tôn” cách gọi vừa thiêng liên, tôn kính, lại vừa gần gũi thân thương. Cuộc đời Bác Hồ, Bác Tôn đều có điểm chung là tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc, hiến dâng cả cuộc đời mình cho Tổ quốc, suốt đời mưu cầu cho độc lập, tự do và hạnh phúc của Nhân dân, là tấm gương mẫu mực về đạo đức cách mạng để các thế hệ học tập và noi theo.
1. Học tập Bác Hồ qua những mẩu chuyện ngắn:
Giản dị và tiết kiệm:
Bà Nguyễn Thị Liên, nguyên cán bộ Văn phòng Phủ Chủ tịch, kể lại rằng: Khi làm việc ở văn phòng Bác, đôi khi bà còn đảm nhận việc khâu, vá quần áo, chăn, màn, áo gối cho Bác. Chiếc áo gối màu xanh hoà bình của Bác, được ông Cần (người phục vụ Bác) đưa bà vá đi vá lại nhiều lần¸ bà cầm chiếc áo bà rưng rưng nước mắt, bà nói với ông Cần thay áo gối khác cho Bác dùng nhưng Bác chưa đồng ý. Người vẫn dùng chiếc áo gối vá đó.
Những năm tháng giúp việc ở văn phòng Bác bà đã có những kỷ niệm không bao giờ quên. Bà còn kể rằng: Ở Việt Bắc, có một buổi Bác đi công tác về muộn, Bác nghỉ lại văn phòng một lát vì mệt. Đồng chí Hoàng Hữu Kháng, bảo vệ của Bác nói với bà: Bác mệt không ăn được cơm, Cô nấu cho Bác bát cháo. Bác đang nằm nghỉ nghe thế liền bảo bà: Cô nấu cháo cho Bác bằng cơm nguội ấy, vừa nhanh chín, vừa tiết kiệm được gạo, khỏi bỏ phí cơm thừa.
Câu chuyện bà kể khiến chúng tôi xúc động và thương Bác quá chừng. Bác thật giản dị và tiết kiệm, chắt chiu như người cha lo cho một gia đình lớn, như cảnh nhà đông con mà còn túng thiếu. Chiếc áo gối vá, bát cháo nấu bằng cơm nguội của vị Chủ tịch nước có tác động lớn đến suy nghĩ của mỗi con người nhất là hiện nay, Đảng và Nhà nước ta thực hiện cuộc vận động “Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh”.
Câu chuyện nhỏ trên thấy rằng chúng ta cần noi gương ở Bác đức tính giản dị và tiết kiệm. Tiết kiệm có thể giúp những người còn khó khăn hơn chúng ta, giúp cho những người thật sự cần giúp đỡ, như thế ta sẽ vui mà người nhận cũng sẽ cùng vui.
2. Học tập Bác Tôn qua những mẩu chuyện ngắn:
Chăm lo đời sống nhân dân:
Có lần một đồng chí đến thăm Bác nhìn thấy Bác đang sửa chiếc xe đạp, liền hỏi: “Chiếc xe đạp của cô, cậu nào không sửa mà để Bác phải hì hục sửa thế này?”. Bác nói: “Ô! Xe này của mình đấy, mình sửa chữa để ngày chủ nhật đi thăm bạn bè sống gần đây thôi”. Đồng chí nói: “Trời ơi! sao Bác không đi ô tô cho khỏe mà đi xe đạp chi cho khổ thế!”. Bác nói: “Ô! Chỉ có một ngày chủ nhật thôi thì để cho anh lái xe nghỉ ngơi, anh ta còn giúp đỡ gia đình, mình bắt anh ta đi lái xe cho mình nữa thì rất tội”.
Qua câu chuyện trên cho ta thấy được Bác luôn quan tâm, chăm sóc đến người khác. Không tự cho phép dành đặc quyền cá nhân của mình lên người khác ./.
Lý Ngọc Tuấn – Trung tâm Kiểm soát bệnh tật An Giang







