Sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, tháng 9/1969, đồng chí Tôn Đức Thắng được Đảng, Nhà nước và nhân dân giao trọng trách là Chủ tịch Nước. Cùng với Trung ương Đảng, Nhà nước, Chủ tịch Tôn Đức Thắng đã tham gia lãnh đạo toàn quân, toàn dân thực hiện di chúc thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, đưa cả nước đi lên xây dựng Chủ nghĩa xã hội.
Vị Chủ tịch gần dân, sát dân và vì dân
Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh – người bạn, người đồng chí thân thiết nhất với Bác Tôn – đã khẳng định: “Đồng chí Tôn Đức Thắng là một gương mẫu về đạo đức cách mạng: Suốt đời cần, kiệm, liêm chính; suốt đời hết lòng, hết sức phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân”.
Đồng chí Tôn Đức Thắng còn có bí danh Thoại Sơn, còn được nhân dân kính yêu gọi với cái tên thân mật là Bác Tôn. Trong suốt quá trình hoạt động cách mạng, Bác Tôn luôn tỏ rõ khí phách của người chiến sĩ cộng sản kiên trung, mẫu mực, cống hiến trọn đời cho cách mạng, cho dân tộc. Người là bạn chiến đấu thân thiết của Chủ tịch Hồ Chí Minh, là nhà lãnh đạo xuất sắc của Đảng, Nhà nước, một nhân cách lớn, cao thượng và trong sáng.
Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, dù ở hoàn cảnh nào, Bác Tôn luôn tỏ rõ rất mực trung thành, tận tụy đối với Đảng, nhân dân, luôn nêu cao tinh thần anh dũng, bất khuất, phẩm chất cần, kiệm, liêm chính, chí công vô tư.
Ông Nguyễn Túc – Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, người có may mắn được giao nhiệm vụ thư ký giúp việc cho Bác Tôn thời điểm từ cuối năm 1970 đến tháng 02/1977, còn nhớ như in nhiều kỷ niệm về Bác Tôn đáng kính.
Ông kể: Bác Tôn là người ít nói, nhưng rất quan tâm đến mọi người, nhất là những người giúp việc; và đặc biệt quan tâm đến những người đã từng ở tù với Bác ngoài Côn Đảo. Hồi đó, cứ 2 tháng 1 lần, Bác Tôn giao đồng chí Hoàng Quốc Việt bố trí Bác đi địa phương gần để thăm, cùng ăn cơm, tâm sự với anh em, những người đã cùng bị tù đày ở Côn Đảo. Tình cảm với đồng chí, đồng đội của mình những ngày ở Côn Đảo đối với Bác Tôn đặc biệt sâu đậm.
Ấn tượng sâu đậm thứ hai của ông Nguyễn Túc khi nhắc đến Chủ tịch Tôn Đức Thắng – đó là người rất liêm khiết. Ông Túc kể: Ngày 18/12/1972, kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập Liên bang Xô Viết, Đảng và Nhà nước mình cử 2 đoàn công tác, đoàn Đảng và Nhà nước do đồng chí Trường Chinh làm Trưởng đoàn và đoàn các tổ chức nhân dân do đồng chí Hoàng Quốc Việt làm Trưởng đoàn.
Theo yêu cầu khi đó có tổ chức Triển lãm, và đồng chí Hoàng Quốc Việt được phân công đến mượn Bác Tôn 1 cái mũ rơm với 1 áo tơi rơm – sản phẩm rất đẹp của nhân dân xã Trung Màu, huyện Gia Lâm đã biếu Bác Tôn. Nhưng khi đó Bác nghiêm mặt, bảo không được vì “Đây là tài sản người ta biếu Chủ tịch Nước, chứ không phải biếu riêng cá nhân Tôn Đức Thắng, tôi đã đưa vào tài sản Quốc gia rồi, anh muốn mượn thì mời anh Nguyễn Việt Dũng (Chủ nhiệm Văn phòng Chủ tịch nước) sang đây làm giấy tờ”.
Bác Tôn cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư ngay từ những tặng phẩm nhỏ như thế. Đặc biệt khi đi công tác các địa phương, Bác Tôn nhắc đi nhắc lại không ai được nhận quà, nếu nhận quà về sẽ bị kỷ luật.
Ấn tượng sâu đậm thứ ba, ông Nguyễn Túc nhớ đến khi kể về chủ tịch Tôn Đức Thắng, đó là vào đầu năm 1978 khi đó Bác Tôn ở vào tuổi 90. Lo Bác Tôn đi xa nghỉ ngơi sẽ khó khăn nên Trung ương khi đó quyết định xây dựng cho Bác khu nhà nghỉ ngay tại Hà Nội, gần khuôn viên của chùa Trích Sài, sát bên Hồ Tây. Thiết kế đã xong, vật liệu xây dựng đã tập kết đầy đủ, chuẩn bị thi công thì 1 đồng chí cảnh vệ báo với Bác.
Ngay lập tức, Bác cho gọi đồng chí Hoàng Quốc Việt sang, nhưng rất may đồng chí Hoàng Quốc Việt đã được 1 đồng chí báo trước việc này. Khi đồng chí Hoàng Quốc Việt sang, câu đầu tiên Bác Tôn hỏi: “Anh có nghe gì về việc Trung ương xây nhà nghỉ cho tôi ở Hồ Tây không? Biết cụ rất nghiêm khắc, đồng chí Hoàng Quốc Việt báo cáo: “Trung ương xây nhà đó là nhà khách cho các đồng chí Ủy viên Trung ương đang công tác tại các địa phương, mỗi khi về Hà Nội họp có chỗ nghỉ”. Bác Tôn nghe thế, nói: “Thế thì được, chứ nếu định xây cho tôi thì xây xong, các anh đến mà ở, tôi không ở. Dân mình hiện nay đang khổ, nhiều người không có nhà, mình đủ nhà, còn xây làm gì”.
“Tôi kể mấy câu chuyện như thế để thấy với Bác Tôn, chuyện cần, kiệm, liêm chính thể hiện rất cụ thể, ở suy nghĩ, việc làm rất cụ thể, tỉ mỉ chứ không phải cao xa gì”, ông Nguyễn Túc nhấn mạnh.
Qua câu chuyện, cho thấy Bác Tôn là nhà lãnh đạo nổi tiếng về sự mẫu mực, trong sáng và để lại tấm gương đạo đức cách mạng sáng ngời có ý nghĩa giác ngộ sâu sắc cho thế hệ hôm nay và mai sau. Đó là tinh thần kiên cường, bất khuất trước kẻ thù; vững vàng trong khó khăn, thách thức, đồng thời luôn trung thành với mục tiêu, lý tưởng của Đảng, với sự nghiệp cách mạng của dân tộc, hết sức giản dị, khiêm tốn, nói ít, làm nhiều, tình nghĩa, gắn bó với đồng bào, đồng chí.
Bài học về thế trận lòng dân:
Muốn xây dựng được thế trận lòng dân như hiện nay, phải chú trọng đến sự đoàn kết, đoàn kết phải trên tinh thần cùng tiến, giúp nhau vượt qua mọi khó khăn.
Bên cạnh đó, phải làm tốt công tác tham mưu trong tổ chức thực hiện nhiệm vụ được giao cho phù hợp với điều kiện thực tế. Đồng thời, phải tranh thủ sự hỗ trợ, sự phối hợp nhịp nhàng từ các đơn vị có liên quan. Đặc biệt, là quan tâm, tin tưởng vào những điểm mạnh để có sự phân công hợp lý nhằm phát huy hết ưu điểm của từng đồng nghiệp, đồng chí. Tham mưu để đồng nghiệp, đồng chí được tham gia các lớp tập huấn giúp nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ.
Mặt khác, phải đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân, luôn học tập nâng cao trình độ, thực hiện nếp sống giản dị, đoàn kết./.
Minh Hải – Trung tâm Kiểm soát bệnh tật An Giang
(Theo Báo Lao động Thủ đô)







